văn bản chuyện người con gái nam xương

Bách khoa toàn thư há Wikipedia

Chuyện người phụ nữ Nam Xương
Truyền kỳ
Thông tin cẩn tác phẩm
Tên gốcNam Xương nữ giới tử truyện
(南昌女子傳)
Tác giảNguyễn Dữ
Thời gian tham sáng sủa tácThế kỷ XVI
Triều đại sáng sủa tácNhà Lê trung hưng
Quốc giaViệt Nam
Ngôn ngữVăn ngôn vị Chữ Hán (bản gốc)
Thể loạiTruyền kỳ
Bộ sáchTruyền kỳ mạn lục
Chủ đềSố phận người phụ nữ

WikisourceTruyền kỳ mạn lục/16

Nam Xương nữ giới tử truyện hoặc Nam Xương nữ giới tử lục (chữ Hán: 南昌女子傳)[1], được trình diễn Nôm trở nên Chuyện người phụ nữ Nam Xương[2], là đầu đề của mẩu truyện loại 16 nhập đôi mươi truyện được chép lại nhập kiệt tác Truyền kỳ mạn lục bằng văn bản Hán của danh sĩ Nguyễn Dữ cuối thế kỉ XVI mái ấm Lê Sơ, đầu thời mái ấm Mạc. Tác phẩm dựa vào một mẩu truyện dân gian tham về một nỗi oan khúc của một người thiếu thốn phụ.

Bạn đang xem: văn bản chuyện người con gái nam xương

Tác giả[sửa | sửa mã nguồn]

Nguyễn Dữ – đem sách phiên âm là Nguyễn Tự là 1 trong danh sĩ sinh sống nhập thế kỉ XVI, thời kỳ triều đình mái ấm Lê vẫn chính thức khủng hoảng rủi ro, người thị trấn Trường Tân, ni là thị trấn Thanh Miện, tỉnh Thành Phố Hải Dương. Ông là học tập trò của Tuyết Giang Phu Tử Nguyễn Bỉnh Khiêm, là kẻ học tập rộng lớn, tài cao, thông đạt văn hoa. Ông thực hiện quan liêu được 1 năm tiếp sau đó về sinh sống ẩn dật ở Thanh Hóa.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Chuyện người phụ nữ Nam Xương là thiên truyện loại 16 nhập tổng số đôi mươi truyện của Truyền kỳ mạn lục (Cùng với 11 nhập đôi mươi truyện về phụ nữ). Nguồn gốc của truyện bắt mối cung cấp từ 1 truyện cổ tích dân gian tham thương hiệu là Vợ chàng Trương.

Xem thêm: vùng đất câm lặng 2

Tóm tắt tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Truyện lấy toàn cảnh kể từ thời mái ấm Trần cho tới mái ấm Hồ. Truyện kể về người phụ nữ mang tên Vũ Thị Thiết, quê quán ở Nam Xương. Nàng là người dân có dung hạnh vẹn toàn. Chồng là Trương Sinh, là con cái một mái ấm hào phú, không nhiều học tập, tính cách hoặc ghen ghét, luôn luôn dự phòng với Vũ Nương. Vì không nhiều học tập nên Trương Sinh cần lên đường bộ đội, nhằm lại u già nua và Vũ Nương trong nhà. Một thời hạn sau, nường sinh đi ra người con đầu lòng mệnh danh là Đản. Tại mái ấm, Vũ Nương siêng nom con cái và u ông chồng cực kỳ mực chu đáo. Vì thương nhớ con cái, u ông chồng nường càng ngày càng xót nặng trĩu rồi mất mặt, nường bồn chồn tang ma mãnh chay tế lễ, toan tính như so với phụ vương u đẻ bản thân. Để nâng lưu giữ ông chồng và kiêng dè con cái thiếu thốn thốn tình phụ vương, nường hoặc đùa với con cái bằng phương pháp chỉ loại bóng của tôi bên trên vách và rằng với con cái này đó là phụ vương Đản. Sau trận chiến, Trương Sinh quay trở lại. thạo tin cẩn u già nua mất mặt, con cái vừa phải học tập rằng. Chàng nhức buồn đi ra thăm hỏi mộ u, bế nhỏ xíu Đản bám theo, đi ra cho tới đồng đứa con trẻ quấy khóc và bảo :"Trương Sinh ko cần là phụ vương Đản, phụ vương Đản tối nào thì cũng cho tới, u Đản lên đường cũng lên đường, u Đản ngồi cũng ngồi thé tuy nhiên chẳng lúc nào bế Đản cả". Vì tính hoặc ghen ghét, Trương Sinh vẫn quở mắng Vũ Nương cực kỳ khốc liệt rồi xua đuổi nường lên đường, dù rằng láng giềng thanh minh. Không thể thanh minh được, Vũ Nương vẫn nhảy xuống dòng sản phẩm sông Hoàng Giang tự động tử, nhằm lấy chết choc thân oan mang lại chính vì sự trong sáng của tôi.[3] Nàng được Linh Phi, phu nhân của vua Nam Hải cứu vớt.

Xem thêm: thánh gióng tượng đài vĩnh cửu của lòng yêu nước

Vào một tối chống ko vắng ngắt, chàng ngồi buồn bên dưới ngọn đèn khuya, chợt người con chỉ nhập bóng chàng và bảo này đó là phụ vương, Trương Sinh mới nhất tỉnh ngộ, thấu nỗi oan của phu nhân, tuy nhiên việc trót vẫn qua loa rồi. Phan Lang - một người nằm trong thôn với nường - một tối ở nằm mê đem người phụ nữ áo xanh lơ van nài ân xá mạng. Ngày ngày tiếp theo đem người đem rùa mai xanh lơ cho tới, chàng đưa đi thả. Lúc này, cuộc chiến tranh Đại Ngu - Đại Minh nổ đi ra, quân Minh tiến thủ cho tới ải Chi Lăng, dân chúng nội địa kiêng dè hãi, trốn đi ra hải dương, nhập cơ đem Phan Lang, thì bị đắm tàu, chết trôi. Thây Phan Lang trôi dạt vào một trong những động rùa, Linh Phi thấy vậy ngay lập tức cứu vớt sinh sống chàng nhằm trả ơn nghĩa xưa. Tại bên dưới thủy cung, chàng hội ngộ Vũ Nương; Vũ Nương nhờ Phan Lang quay trở lại dương thế nhắn nhủ chàng Trương rằng nếu như còn lưu giữ tình xưa thì nên lập đàn tẩy oan cho chính mình bên trên bến Hoàng Giang.

Trương bèn thực hiện vậy, trái ngược thấy Vũ Nương ngồi bên trên kiệu hoa ở thân ái dòng sản phẩm với cờ giã, võng lọng tỏa nắng cả một quãng sông, thoắt ẩn thoắt hiện nay. Nàng rằng câu nói. nhiều tạ và kể từ biệt chàng vì thế "chẳng thể quay trở lại nhân gian tham được nữa".

Đền Vũ Điện[sửa | sửa mã nguồn]

Đền Vũ Điện ở xã Chân Lý, thị trấn Lý Nhân, tỉnh Hà Nam là điểm thờ phu nhân chàng Trương, người thôn Trương Xá, cũng nằm trong xã Chân Lý thời buổi này. Theo truyền thuyết của những người dân khu vực thì ngôi đền rồng này được kiến tạo kể từ thế kỷ XV, ngay lập tức sau chết choc oan uổng của bà Vũ. Ban đầu đơn thuần ngôi miếu nhỏ nứa lá tranh giành tre tự dân khu vực hình thành. Sau Lúc đem chiếu của vua Lê Thánh Tông, ngôi miếu vừa mới được sửa lại trở nên một ngôi đền rồng bề thế, khang trang. Ban đầu, ngôi đền rồng được kiến tạo ngoài bến bãi ven sông Hồng, bên trên một bến bãi khu đất rộng lớn bao nhiêu chục khuôn, dân sinh sống sinh sống trở nên thôn. Sau vì thế nước lũ xói sút, bến bãi bị vì đã dùng lâu. nên đền rồng cần dời nhập địa điểm như lúc này.[4]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Đường xa xăm vạn dặm

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nói thêm thắt về "Chuyện người phụ nữ Nam Xương" của Nguyễn Dữ