cưỡng cầu hạnh phúc lục tổng muốn quay lại với vợ

Chương 2: Anh Đã Động Lòng Với Cô Rồi Sao


Lục Tần Phàm đem con cái tức giận cho tới cty, sắc mặt mũi anh đều được nhân viên cấp dưới bắt gặp, chắc rằng ở trong nhà vẫn xẩy ra chuyện gì bại.

Bạn đang xem: cưỡng cầu hạnh phúc lục tổng muốn quay lại với vợ

Anh lại vùi nguồn vào việc làm nhằm gạt bỏ cơn tức tức giận.

Mỗi tối anh đều không thích về căn nhà, không thích về gặp gỡ hình bóng ngán ghét bỏ bại.

Người anh yêu thương là Vương chỉ Châu, người anh ham muốn cưới cũng chính là đứa bạn thanh mai trúc mã bại chứ không hề cần cô, anh chỉ vì thế sự xay buộc tới từ ông nội của anh ấy, trước khi anh kết duyên tía năm trước đó anh cảm nhận được tin cậy Vương chỉ Châu người phụ nữ anh yêu thương vẫn mất tích, anh chỉ cảm nhận được một lời nhắn là vì sự xuất hiện của cô ý mới nhất thực hiện cho tới cô tớ cần tách lên đường, anh cứ vậy nhưng mà tin cậy nhưng mà dẫn theo thù hằn hận cô.

Ba năm cưới nhau anh trước đó chưa từng ngồi ăn kèm bàn với cô khi chỉ mất nhì người, anh cũng trước đó chưa từng chất vấn cảm biến của cô ý nhưng mà tự động bản thân đưa ra quyết định toàn bộ.

Cốc ly cốc
Tiếng gõ cửa ngõ vang lên tía giờ đồng hồ, anh vẫn thao tác làm việc ko nhìn lên.

“Vào đi!"
Người phi vào là trợ lý của anh ấy cũng chính là người nhưng mà anh tin cậy tưởng phó thác từng việc nhất Chu Dương.

Chu Dương đẩy cửa ngõ phi vào, tiến thủ lại gần bàn thao tác làm việc của anh ấy.

“Có chuyện gì mau thưa đi?"
“Đã tìm kiếm được khu vực ở Vương đái thư!"
Anh nghe được lời nói này khích động nhưng mà sử dụng cây bút ngước nhìn Chu Dương.

“Vậy giờ đây cô ấy đang được ở đâu?"
Anh cực kỳ rét lòng và để được gặp gỡ Vương chỉ Châu.

Anh vẫn mong chờ thông tin của cô ý ấy xuyên suốt tía năm sau cùng cũng có thể có thành quả.

“Có người vẫn gặp gỡ Vương đái thư, địa điểm vẫn ko xác lập rõ!"
Nghe câu này ánh nhìn anh ngay tắp lự trở thành thất vọng: “Tiếp tục thăm dò, tìm kiếm được báo tôi!"
“Vâng!"
Chu Dương vừa phải lùi đi ra anh vẫn nhìn sử dụng gõ keyboard, ánh nhìn thẫn thờ nhìn tấm hình mặt mũi.

Trên hình họa là 1 trong nụ mỉm cười sáng ngời tinh khiết của một cô nàng, anh bất giác sờ lên tấm hình.

Anh lưu giữ em, đái Châu!
Trên mặt mũi anh hiện nay rõ ràng u buồn, anh vẫn cố thăm dò Vương chỉ Châu xuyên suốt tía năm vẫn ko tìm kiếm được.

Chỉ cần thiết bắt gặp mặt mũi của cô ý là anh lại hận bản thân ko thể xé cô đi ra từng miếng, cũng chính vì cô nhưng mà báu vật của anh ấy mới nhất cần tách lên đường.

______
Tối cho tới anh nối tiếp tu rượu bên trên một sàn bar của khách hàng thân thuộc.

Ở trên đây mới nhất sở hữu người hiểu anh, bạn tri kỷ anh cũng khá hiểu cho tới côn trùng tình bị phân tách hạn chế của anh ấy và Vương chỉ Châu.

Bạn thân thuộc của anh ấy là căn nhà của sàn bar này cũng khá nổi tiếng - Bùi Ngôn
“Đừng tu nữa!" Bùi Ngôn ngày nào thì cũng gặp gỡ cần cảnh này cũng ko biết khuyên nhủ ngăn sao.

“Cậu biết ko Bùi Ngôn, tôi vẫn thăm dò cô ấy xuyên suốt tía năm vẫn không tồn tại được kết quả!"
“Nếu dường như không tìm kiếm được chi vày cậu sinh sống với cô bà xã hiền khô lành lặn ko được sao?"
Bùi Ngôn đã và đang ngán với cảnh thương nhớ một người mặc dầu cho tới bị tiêu diệt cũng cần tìm kiếm được người bản thân yêu thương.

Bùi Ngôn cũng cảm nhận thấy số của Diệp Vân Ánh thiếu thẩm mỹ mới nhất rất có thể lấy người như anh.

“Tôi thà sinh sống đơn độc còn rộng lớn cần sinh sống như thế với 1 người tởm tởm!"
Con người này thực sự không còn thuốc trị rồi, rất có thể mắng người khác ví như vậy được sao?
Bùi Ngôn cũng ko thưa nữa nhưng mà thẳng vực lên tách lên đường.

Xem thêm: đại học công nghệ thông tin điểm chuẩn

Lục Tần Phàm nối tiếp tu, anh tu không ngừng nghỉ.

Diệp Vân Ánh vẫn ko biết anh đã từng đi đâu nhưng mà nối tiếp đợi anh nhập căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang giá rét này.

Cô đang được tâm trí tối ni anh tiếp tục sẽ sớm hoặc về muộn, sở hữu say nhiều ko, thì giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng thông minh vang lên hạn chế dòng sản phẩm tâm trí của cô ý.

Diệp Vân Ánh cuống quýt ráng điện thoại cảm ứng thông minh lên nhìn chữ “ Chồng " một giờ đồng hồ nhưng mà cô tía trong năm này trước đó chưa từng gọi.

Anh thời điểm ngày hôm nay lại tự động dữ thế chủ động gọi cô sao?
Môi cô bất giác mỉm cười lòng ăm ắp sung sướng.

Chỉ cần thiết như thế là cô vẫn quên không còn những trở ngại buồn tủi nhập tía năm vừa qua đều có khả năng sẽ bị cô vứt vào trong 1 góc, cô sẵn sàng gạt bỏ tất cả nhập quá khứ để tiếp nhận thời điểm hiện tại, cô cũng luôn luôn tự động bản thân trị lành lặn chỗ bị thương, nhập xuyên suốt tía năm cô ko hờn giận hoặc quở anh lấy một câu, tự động bản thân nhận toàn bộ, sở hữu cần cô là 1 trong đứa ngốc nghếch không?
Cũng là vì thế cô thiệt sự yêu thương anh quá đậm đà.

“A Phàm, em đây!" Cô dịu dàng êm ả bấm máy nghe
“Có bắt máy cũng lâu vậy sao?" Anh rét lùng thưa, anh ghét bỏ nhất là hạng người bắt anh đợi điện thoại cảm ứng thông minh chuông reo quá một hồi.

“Em van nài lỗi!" Cô cuống quýt van nài lỗi anh, bên trên bởi cô say sưa nhập sung sướng mừng khi được anh gọi năng lượng điện thăm dò.

“Cô bắt xe pháo vào quán bar X đón tôi!" Đầu chão mặt mũi bại rét lùng không xa lạ.

Cô ngơ đi ra, anh lại bảo cô cho tới đón sao?
“Vâng em cho tới ngay!"
Cô còn chưa kịp thưa đầu chão mặt mũi bại hớt tóc máy, Diệp Vân Ánh nghe giờ đồng hồ tút cuống quýt lên đường lấy một cái áo khoác bên ngoài mỏng dính rồi xuất hiện chạy ra bên ngoài bắt xe pháo, cô không thích nhằm anh cần đợi chờ.

Anh vẫn động lòng với cô rồi sao?
Trong xuyên suốt tía năm đấy là phiên thứ nhất anh gọi năng lượng điện cho tới cô cho tới đón nên cô thiệt sự cực kỳ sung sướng.

Cho cho dù anh ko động lòng với cô tuy nhiên như thế cũng khá chất lượng, anh nhập tía năm vừa qua trước đó chưa từng dữ thế chủ động với cô một việc gì thời điểm ngày hôm nay lại gọi năng lượng điện cho tới cô, như thế là sung sướng rồi.

Xe vừa phải tạm dừng trước sàn bar X, Diệp Vân Ánh vẫn cuống quýt xuống xe pháo, khi cô chạy lại cho tới cửa ngõ vẫn thấy anh đứng bại đợi cô.

“A Phàm, em van nài lỗi vì thế đang đi vào trễ!" Cô cuống quýt van nài lỗi anh
Con lối kể từ biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang vào quán bar cũng ko xa thẳm chỉ việc lên đường xe pháo tía mươi phút là cho tới điểm, nhưng tại lối bại đang được sửa nên cần lên đường lối không giống nên sở hữu tương đối xa thẳm cần rơi rụng một giờ đồng hồ mới nhất cho tới điểm.

Lục Tần Phàm ko thèm nhìn cô một chiếc đã từng đi trực tiếp về phía đằng trước, anh lên con xe đen thui sang trọng và quý phái, cô cũng lên đường sau anh ham muốn nhập xe pháo trở về nằm trong anh.

“Cô lăm le lên xe pháo của tôi!" Anh lên xe pháo nhìn đi ra phía cửa ngõ xe
Diệp Vân Ánh cuống quýt gật đầu rồi ham muốn bước tiếp tuy nhiên bị lời nói của anh ấy thực hiện khự lại:
“Tôi không thích con xe của tớ bị thực hiện bẩn!"
Anh thưa một câu, lái xe ngay tắp lự tạm dừng hoạt động xe pháo lại rồi lên xe pháo tách lên đường.

Chỉ cần thiết lời nói này cũng vẫn đầy đủ nhằm cô hiểu.

Diệp Vân Ánh buồn buồn phiền cô đi ra trước ham muốn bắt xe pháo về tuy nhiên trời đã và đang tối thêm vào đó giá bán rét như thế cực kỳ khó khăn nhằm bắt xe pháo.

Xem thêm: tiệm cà phê nhà bên suối

Trời đã và đang khuya phía bên ngoài trời cực kỳ rét cô lại chỉ mang trong mình một cái áo mỏng dính như thế rất đơn giản cảm, Diệp Vân Ánh đứng mãi vẫn ko bắt được xe pháo cô đành đi dạo về lại biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang.

Mặc cho dù trời vẫn đang được thân thuộc ngày đông loại lạnh giá hạn chế xương hạn chế thịt, tuy nhiên so với cô loại lạnh giá bại chỉ mất ở phía bên ngoài domain authority thịt, nó ko rét vày tim cô hiện nay.

Thật sự cực kỳ lạnh!.